Tiểu kịch trường (2)
Mặt trời ngả về hướng tây, vườn hoa, trong đình nghỉ mát.
Minh Triệt: “Nhiều năm như thế, hình như em vẫn nợ anh ba từ.”
Nguyệt Vô Tình: “Ba từ nào?”
Minh Triệt: “Nói yêu anh đó!”
Nguyệt Vô Tình (mím môi): “Tôi biết.”
Minh Triệt: “Anh đang bảo em nói cơ mà!”
Nguyệt Vô Tình: “Nói gì cơ?”
Minh Triệt: “Nói anh yêu em!”
Nguyệt Vô Tình: “Tôi biết rồi!”
Minh Triệt: “Tôi bảo em nói —— anh yêu em cơ mà!”
Nguyệt Vô Tình: “Tôi biết anh yêu tôi.”
Minh Triệt: “Đi chết đi!”
Nguyệt Vô Tình: “……..Em yêu anh.”
Minh Triệt: “Nhiều năm như thế, hình như em vẫn nợ anh ba từ.”
Nguyệt Vô Tình: “Ba từ nào?”
Minh Triệt: “Nói yêu anh đó!”
Nguyệt Vô Tình (mím môi): “Tôi biết.”
Minh Triệt: “Anh đang bảo em nói cơ mà!”
Nguyệt Vô Tình: “Nói gì cơ?”
Minh Triệt: “Nói anh yêu em!”
Nguyệt Vô Tình: “Tôi biết rồi!”
Minh Triệt: “Tôi bảo em nói —— anh yêu em cơ mà!”
Nguyệt Vô Tình: “Tôi biết anh yêu tôi.”
Minh Triệt: “Đi chết đi!”
Nguyệt Vô Tình: “……..Em yêu anh.”

![[Dân Quốc] Phu Nhân Trốn Chạy Thời Loạn Thế](/api/cover-proxy/covers%2F7487dac1-a6aa-4ecd-9490-f7c093770984%2Fdan-quoc-phu-nhan-tron-chay-thoi-loan-the-eeebc915-e5fe-4c6f-98d0-73b1443f9de5.webp?w=260&h=195&q=70&fit=cover)




Bình luận chương 126
Chia sẻ cảm nhận về chương 126 “Tiểu kịch trường (2)”