Lô Hỏa Luyện Chân Kim
“Sư tổ, ngài nói thể đừng nói ngắt quãng vậy được không ạ...!Có lò đan ư?”
Nữ tu của Nguy Mi Tông nhìn theo hướng ngón tay của vị trưởng bối, chỉ thấy những ráng mây rực lửa bao quanh Vân Hà Uyển, nhưng làm gì thấy được lò đan nào đâu.
Nàng nghĩ tới nghĩ lui, chắc có lẽ không thể dùng mắt thường quan sát được, vì thế liền hứng chí bừng bừng vận khởi pháp nhãn nhìn về phía Vân Hà Uyển lần nữa.
“Ừ, có lò đan, không dùng mắt thường nhìn được đâu...”
Nữ tu Nguy Mi Tông nói xong, không thấy vãn bối nhà mình đáp lời.
Nàng cũng quay lại nhìn hai bên, bỗng nhìn thấy vẻ mặt kinh hoảng rung động của đám tu sĩ trẻ.
Vị nữ tu vội vàng quét cây phất trần sang hai bên trái phải, đồng thời cũng quét tan luôn luồng nhiệt lượng đang đun nóng trong tâm linh của mình.
Nếu nhìn thẳng vào ngọn núi Tiên Lai Phong thì sẽ không có chuyện gì cả, nhưng nếu ai đó cố tình nhìn vào Vân Hà Uyển, ngay lập tức sẽ sa vào tầng ý cảnh của Kế Duyên, có khả năng sẽ trực tiếp chứng kiến Tam Muội Chân Hỏa vô hạn.
Khi đạo hạnh của ngươi chưa đủ, có thể sẽ bị tổn hại tâm thần.
Phải biết rằng vốn dĩ Tam Muội Chân Hỏa ở bên trong ý cảnh của Kế Duyên.
Vào lúc ba người cùng nhau luyện chế Kim linh tơ tằm, Kế Duyên hầu như đã thi triển Thiên Địa Hóa Sinh, đồng thời triển khai toàn bộ ý cảnh, lúc này Tam Muội Chân Hỏa dường như đã ở cấp độ dùng hết toàn bộ công suất.
Tất nhiên Chân Hỏa sẽ không thiêu cháy ở thế giới thực, nhưng nếu quá dụng tâm chú ý thì cũng bị tổn thương tâm thần.
Người có đạo hạnh chân chính cực cao sẽ không sợ, kẻ có đạo hạnh yếu kém sẽ chẳng nhìn thấy gì; rốt cuộc, những kẻ bị thương lại chính là những tu sĩ có tu vi ở mức trung bình, nằm giữa cảnh giới cao thâm và cảnh giới thấp kém.
“Phù...!Sư tổ....”
Tu sĩ hậu bối không nhịn được còn muốn oán trách một câu, nữ tu đầu lĩnh Nguy Mi Tông áy náy nhỏ giọng nói thầm.
“Quên nói...”
Đây chỉ là một trong những sự việc nho nhỏ xảy ra bên ngoài Tiên Lai Phong, ở những địa phương khác cũng có tình huống tương tự nhưng không nhiều, dù sao việc cần phải làm chính là tìm được nguyên nhân từ Vân Hà Uyển này.
Hơn nữa, tuy các tiên tu khác cũng kinh ngạc trong thoáng chốc, nhưng phần lớn cũng chỉ là tò mò bay đến bên ngoài ngọn núi.
Còn người sốt ruột nhất chỉ có người của Cửu Phong Sơn mà thôi.
“Đây là đạo tràng của Cửu Phong Sơn chúng ta, đạo hữu ở nơi nào đang thi pháp lúc này vậy?”
Từ ngọn núi trung tâm Cửu Phong Sơn, có ba đạo pháp quang bay tới, lôi âm gào thét vang vọng giữa núi rừng, chấn động làm cho cấm chế trong phạm vi xung quanh Cửu Phong Sơn sáng lên ánh hào quang, linh khí lay động không ngừng vờn quanh Tiên Lai Phong, nhấc lên từng đợt sóng lớn mà mắt thường không thể nhận ra.
Nguồn gốc của lôi âm là từ một vị mặc trường bào màu nâu ở chính giữa, đầu đội tinh quan điêu khắc kim loại, nhìn giống như một nam tử ở tuổi trung niên.
Chỉ là dưới lôi âm cuồn cuộn lại chẳng có ai đáp lời.
Tại thời điểm pháp quan hiện ra trên không trung của Tiên Lai Phong, vị tu sĩ tiếp khách của Cửu Phong Sơn vội vã bay ra, hành lễ với ba vị nhân vật cấp lão tổ vừa đến đây.
“Tri khách của Tiên Lai Phong - Đường Lĩnh Sự bái kiến Chưởng giáo tổ sư và hai vị trưởng lão!”
“Nói ngắn gọn thôi, rốt cuộc các ngươi biết chuyện gì xảy ra không?”
Vị Chưởng giáo và hai cao nhân của Cửu Phong Sơn không còn gấp gáp nóng nảy như lúc vừa rồi nữa, bởi vì khi bọn họ tới gần, có lẽ đã phát hiện ra thực sự không có kẻ thù bên ngoài nào.
Mấy vị tu sĩ tiếp khách không dám giấu diếm, chỉ có thể bẩm báo cụ thể.
“Bẩm Chưởng giáo Tổ Sư, chúng ta cũng không phát hiện ra biến hóa lúc đầu, chỉ